Đường Emmaus


Annunciation
Ao ước ngây thơ
Bài học cầu nguyện qua kinh nghiệm của Môisen
Cầu Nguyện
Câu chuyện xứ Chùa Tháp
Chết
Chúa nh́n tận đáy ḷng
Công bằng xă hội
Cura Personalis: Món qùa Giáng Sinh tuyệt diệu nhất
Đau khổ, niềm vui vinh quang
Đến với đời bằng trái tim rộng mở
Đôi điều suy nghĩ
Giao Ḥa
Giêsu - chính lộ ngàn đời
Giọt nắng
Gương phục vụ của Môisen
Hai đời sống riêng biệt?
Hành Hương
Linh Thao, một lần gặp gỡ
Lời Kinh từ cuộc sống
Màu Trăng Úa
Mẹ hiền: biển t́nh thương
Mùa Thu như đă phiêu du trở về
Như một sự t́nh cờ
Nước mắt
Phép rửa bằng nước mắt
Quay về
Sống Trong T́nh Chúa
Sống với giây phút thánh
Sợ hăi Thiên Chúa
Tâm t́nh gặp Chúa
Tấm áo lễ với những đường may dang dở
Tha nhân: con đường dẫn tới Chúa
Thập Giá của đời thường
Thiên Nhiên
Tôi đă gặp
Tuổi Già và sự chết
Wings of a Beautiful Dream


 


 

 
Trang chính Đường Emmaus

 
   

Sợ hăi Thiên Chúa
 

 



 

   

Chị A thành thật nói: "Tôi biết rằng cầu nguyện là cần thiết, nhưng không hiểu tại sao lại là việc tôi ít chịu làm nhất. Tôi vẫn đến với nhóm nhưng chỉ được một thời gian ngắn, tôi lại thôi không cầu nguyện được nữa."  Nghe chị nói tôi thoáng thấy như trong ḷng chị có một sự ngần ngại, một e dè nào đó. 

Trong linh đạo I-Nhă, chúng ta được giúp sống ư thức sự hiện diện của Chúa trong mọi nơi mọi lúc, t́m Chúa trong mọi sự.  Chúng ta muốn sống mối liên hệ mật thiết với Chúa. Vậy tại sao chúng ta thường có cùng tâm t́nh với chị A: cầu nguyện là việc tôi ít chịu làm nhất ? 

Tại sao sau một thời gian cầu nguyện sốt sắng ta lại đi đến trường hợp phải cố gắng, phải chiến đấu với chính ḿnh để không nản ḷng bỏ cuộc? 

Chị A dần dần mới kể rơ hơn: "Sau một thời gian cầu nguyện sốt sắng tôi thấy như ḿnh được đem đến một phương trời xa lạ, một lối sống khác và tôi không c̣n làm chủ được cuộc đời của tôi nữa." 

Lúc đó tôi hiểu.  Tôi nhớ trong một buổi đúc kết khóa Thao Luyện Nhẹ Nhàng, một anh phát biểu rằng "Một thời gian sau khi cầu nguyện chung với nhóm tôi thấy ḿnh lúc nào cũng ư thức đến Chúa, điều ǵ cũng quy hướng về Chúa. Nếu sống gần gũi, thân mật với Chúa trong cầu nguyện tôi sẽ mất đi chính bản thân của ḿnh. Cái ǵ cũng Chúa, lúc nào cũng Chúa." 

Trong Cựu Ước có nhiều đoạn chúng ta nghe kể về sự sợ hăi Thiên Chúa. Dân Do Thái nói với Môi-Sen: "Đừng để Thiên Chúa nói với chúng tôi kẻo chúng tôi chết mất!" (Xh. 20:19). Có lần kia ông Uzzah bị phạt chết tại chỗ v́ chạm vào ḥm bia Thiên Chúa (2 Sam. 6:7).  

Ngày nay sự sợ hăi Thiên Chúa mang một h́nh thức khác: sợ bị biến đổi nếu đến gần Ngài. Tôi không dám "let go", không dám bỏ hết mọi sự, không dám bỏ mất sự tự do cá nhân, không dám bỏ mất quyền tự định đoạt chính cuộc sống của ḿnh, bỏ mất những đam mê. Tôi c̣n "yêu" thế gian nhiều! 

Và tôi sợ Thiên Chúa. 

• • •

Suy niệm :
Bạn có đang "sợ" Thiên Chúa cách này hay cách khác?
 Bạn có đang lập lại tương tự lời của dân Do Thái khi xưa: "Xin Chúa ở xa xa và đừng nói ǵ cả kẻo tôi mất vui" ?
 

- Vũ Tiến

 

 

 

 

Đồng Hành | Trang Chính | Tu Đức | Tổ Chức | Lịch Trinh LT | Báo ĐH | Tài LiệuNối Kết | Mục Lục |