ĐH 2004.04 | Các Nhóm ĐH Cam Kết Chọn Lối Sống CLC

 

Trang chính Bao DH 2004 2004-04
.

Giấc Mơ Noel

 

Gildo Dominici, SJ

 
  Giáng sinh gần  đến rồi.  Không khí nhộn nhịp ngoài phố đă bắt đầu.  Trời lạnh nhưng ḷng người thấy ấm.  T́nh nhân mơ tưởng đến người yêu và nữ trang họ sẽ được nhận; em nhỏ mơ ước những món quà tặng của ông già Noel.  Nhân dịp Giáng Sinh ai cũng ao ước một cái ǵ đẹp, mới và vui v́ mùa này ai cũng trở nên “hiền lành.” 

Và tôi cũng đă mơ!

Tôi mơ đến Chúa! Thật lạ lùng, phải không? Phải, như trong thế giới mộng mị, cái ǵ cũng có thể xảy ra được.

Đây là giấc mơ của tôi.

Đêm Noel, Chúa Giêsu trên trời, đă bận rộn suốt ngày: Ngài đă ban “gấp trăm lần” (Mc 10,30) cho những ai đă yêu Ngài trên hết mọi sự.  Buổi tối, Ngài nh́n thoáng qua thế gian và thấy thành phố lớn rực rỡ với trăm ngàn bóng neon điện đủ loại.  Ngài cảm thấy vui trong ḷng v́, qua Giáng Sinh, Ngài đă mang lại niềm vui và an ủi lớn cho loài người.  Nhưng nh́n kỹ hơn, Ngài thấy mấy điều lạ lùng: ví dụ, có nhiều người ra khỏi cửa hàng xum xoe quà đẹp, nhưng bên cạnh cũng có những người tỵ nạn nghèo đang nh́n vào cửa kiếng của các tiệm buôn, tay không, buồn bă.  Trong các xe bus có nhiều người đang đứng hay ngồi, nhưng không ai nói chuyện với người bên cạnh.   Những điều như thế b́nh thường đối với loài người, nhưng đối với Chúa thật lạ lùng!

Lúc đó, Chúa Giêsu nhớ lại hoàn cảnh Giáng Sinh của Ngài tại Belem theo Mẹ maria đă kể lại: Maria và Giuse đă phải vào hang đá v́ “? hai ông bà không t́m ra được chỗ trong quán trọ” (Lc 2,7).

- “Thế th́ thế gian này không thay đổi ǵ cả sau gần 2000 năm vừa qua sao?” Ngài tự hỏi.

V́ cảm thấy nhớ thế gian, Ngài quyết định đi xuống thăm viếng ngay, vào đêm Noel.  Chúa Giêsu đă từng mang thân thể loài người, cho nên đối với Ngài đi dạo trên đường phố với khuôn mặt con người không có ǵ là khó cả.

V́ muốn gặp đủ mọi thành phần nên Ngài xuống subway. 

Ngay sau khi ra khỏi thang tự động đầu tiên, Ngài thấy một bà già ngồi dưới đất đang nức nở khóc, trong khi hàng ngàn người đi qua đi lại, vội vă và thờ ơ.  Chúa đến gần bên bà và nh́n bà âu yếm.  Lúc đó, Ngài mới nh́n ra cái nạng nằm dưới đất phía sau bà.  Bà thiếu một chân, chân bà đă bị gẫy ở đầu gối.

Đầy yêu thương, Ngài hỏi bà cần ǵ.  Bà ngước đôi mắt đẫm lệ, nh́n Ngài chăm chăm.  Bà có vẻ ngạc nhiên bởi khuôn mặt êm ái và dễ thương của Ngài.

Chúa Giêsu ngồi bên cạnh và đợi cho đến khi bà ta dứt tiếng khóc.  Chúa không bao giờ vội vàng, Ngài luôn ban cho chúng ta tất cả th́ giờ chúng ta cần. “Bà bị tai nạn khi nào?” Chúa Giêsu cất tiếng hỏi.  Bà đáp lời: “Tôi là một người đàn bà bất hạnh đă 40 năm nay.  Em gái của tôi bảo lănh tôi sang đây chỉ v́ muốn làm hài ḷng cha mẹ chúng tôi thôi.  Cha mẹ chúng tôi đă mất ở trong trại tỵ nạn.  Khi tôi sang bên này, em tôi nó xấu hổ với bè bạn v́ có một người chị tàn tật nên đă đuổi tôi đi.? Tôi bây giờ cô độc, không nhà, không bạn bè trong cái nước xa lạ này.”

Bà lại bật khóc.  Chúa Giêsu cầm lấy tay bà.

“Hai mươi năm về trước, tôi là một người con gái hạnh phúc như bao người khác.  Nhà tôi ở một làng quê.  Tôi lấy chồng trong thời gian loạn lạc, chúng tôi rất thương nhau và sống rất hạnh phúc.  Một tuần sau ngày thành hôn, nhà tôi vào rừng đốn củi, tôi ở nhà một ḿnh.  Bỗng có chừng hai mươi người lính xông vào nhà và từng người hăm tôi lúc anh ấy về tới nghe thấy tôi la cứu liền cầm ŕu ? nhưng những tên lính đă đánh anh té xuống đất chúng đă trói anh và bắt đầu cắt từng mảnh thịt trên người anh trước mặt tôi  và sau khi anh ngất đi th́ chúng lại hăm hiếp tôi lần nữa. Khi đă thỏa măn, chúng định giết tôi luôn, nhưng cấp trên gọi chúng đi lúc đó nên tôi thoát chết nhưng thà chết lúc đó với chồng tôi c̣n tốt hơn sống như vầy!”  Nói rồi bà ta lại nức nở khóc Chúa Giêsu rất cảm động và Ngài quyết định giúp bà.

Chợt thấy hai cô gái đi ngang qua, Chúa Giêsu gọi họ đến gần và hỏi:

- “Các cô đi đâu vậy?”

- “Chúng tôi đi xem lễ nửa đêm,” hai cô thiếu nữ đáp lời.

- “Ở đây, có một người cần sự giúp đỡ, hai cô có thể dẫn chúng tôi tới nhà thờ được không?”

Khi họ đến nhà thờ, Chúa Giêsu nói với cha xứ về hoàn cảnh của người thiếu phụ đáng thương.  Cha xứ hứa sẽ cùng cộng đồng lo cho bà ta rồi đưa bà về nhà xứ.  Lúc chia tay, Chúa Giêsu mỉm cười khả ái nói với cha xứ:

- “Tôi cũng là linh mục, tôi mong được đồng tế với cha lễ đêm nay, và nếu cha cho phép, tôi xin được lănh phần bài giảng.”

- “Hân hạnh mời cha giúp,” cha xứ trả lời và xiết chặt tay Ngài.

Đă mười giờ tối, Ngài c̣n hai tiếng trước khi dâng lễ nửa đêm.  Chúa Giêsu quyết định trở lại subway.  Người người qua lại tấp nập, kẻ th́ vội vă về nhà lo bữa ăn đêm, người th́ vội mua những đồ cần thiết cho dịp nghỉ lễ này ? làm sao họ có thể thấy được Ngài khi quá bận rộn và cũng không c̣n giờ để nghĩ đến Ngài.

Chúa Giêsu đến trước cửa một subway.  Ngài xếp hàng theo mọi người đến trước quầy bán vé, khi đến lượt, Ngài nghe người bán vé nói:

- “ Hai đô la!”

Chúa Giêsu thọc tay vào túi trống rỗng “Lạy Chúa tôi, chẳng có một xu.”

Những người phía sau bắt đầu mất kiên nhẫn.

- “Xin lỗi, đă mười giờ khuya rồi, lẹ lên, tôi c̣n phải về nhà chứ.”

- “Chúng ta phải mất bao lâu v́ tên ngu đần này.”

- “Xin lỗi ? rất tiếc ?” Chúa Giêsu lắp bắp nói và rời khỏi quầy bán vé. 

Chúa cảm thấy hoang mang, bởi Ngài “sống trong một thế giới” mà mọi sự đều được ban tặng như không, và đồng tiền duy nhất là t́nh yêu.  Giờ th́ Ngài đang bị vướng trong một thế giới khác, thế giới của đồng tiền, của mua bán, ngay cả t́nh yêu.

Ngay lúc ấy, Ngài bắt gặp một cái nh́n, cái nh́n thật sự đầy t́nh người một cái nh́n không giống như những cái nh́n khác ? một anh chàng trẻ tuổi đến phía sau và nói với Ngài:

- “Hăy cầm lấy vé này, tôi có dư vài cái pḥng hờ khi có người gặp phải khó khăn như ông!”

Chúa mỉm cười thật dễ thương.

- “Bạn tên chi?”

- “Khải”

Đức Giêsu lấy quyển nhật kư, quyển sách Sự Sống mà Ngài ghi tên tất cả những ai yên tha nhân.  Người ghi tên Khải rồi nói:

- “Khải, chúng ta sẽ c̣n gặp nhau.  Ta bảo đảm là bạn sẽ đi xe miễn phí đến muôn đời!” 

Chúa Giêsu vào trong toa subway.  Đi được ba trạm, Ngài rời khỏi xe và nh́n thấy một thanh niên nằm trên băng ghế, gối đầu bằng một túi xách nhỏ.  Chàng ta không ngủ nhưng đang ḍ xét Ngài, đoạn hỏi to:

- “Này ông bạn, ông là khách qua đường à?”

- “Đúng như vậy!” Đức Giêsu trả lời.

Thanh niên nọ đứng dậy và tự giới thiệu:

- “Tôi là người Việt Nam ? tôi tỵ nạn tới đây.  Gia đ́nh tôi không c̣n nữa.  Tôi vừa mới bị nghỉ việc, tôi không thể trả tiền nhà cho nên tôi ra đây để ngủ ? ông đă ăn cơm tối chưa?”

- “Chưa”, Chúa đáp.

- “Lại đây, chúng ta chia nhau một chút đồ ăn”, chàng thanh niên với túi xách, lấy bánh ḿ và phó-mát, chia đều cho cả hai.

- “Ông làm ǵ ở đây?” hắn hỏi.

- “Tôi chỉ là khách qua đường, không bao lâu nữa tôi phải trở về nơi tôi đă đến.”

- “Chắc có người chờ ông; họ sẽ vui mừng khi gặp lại ông.  Tôi th́ chẳng c̣n ai để đợi chờ.  Tất cả người thân của tôi bị hải tặc giết chết trên biển trên đường vượt biên ? Đă mấy năm rồi ? Đời là một thảm kịch! Đêm nay là đêm Giáng Sinh và tôi cảm thấy cô đơn trĩu nặng trên vai ? Cảm ơn ông đă dừng chân chuyện văn với tôi ? Tôi tên Phong, c̣n ông bạn?”

- “Tôi không có tên!”

- “Không tên? Vậy là ông bạn không được rửa tội.”

- “Không, nhưng mà tôi cũng là người công giáo.  Tôi đă được rửa tội trong máu trên thập tự.”

- “Vậy à! Xin lỗi nhé, tôi muốn ngủ để quên những bất hạnh của tôi.  Chào ông bạn.”

Ngài ở lại nh́n anh ta ngủ một lúc với nụ cười trên môi.  Đức Giêsu cũng mỉm cười và ghi tên Phong vào quyển nhật kư. “Trong subway quả có những người thật phi thường.”  Chúa Giêsu tự nhủ. “Có những người không quen biết ǵ ḿnh cả, vậy mà họ chia sẻ một cách đơn sơ chút ít mà họ có.”

Chúa Giêsu không biết bây giờ là mấy giờ, v́ quen sống trong vĩnh cửu nên Ngài không xài đồng hồ; nghĩ rằng sắp đến giờ lễ, Ngài bèn quay trở về nhà thờ.  Đi ngang trước cửa một bệnh viện, Ngài thấy một người đàn ông nằm dài dưới đất bên cạnh cửa ra vào.   V́ linh tính Ngài rất nhạy, Ngài biết ông ta mắc bệnh nặng nên đến gần bên ông.

- “Có chuyện ǵ vậy anh bạn”, Chúa Giêsu khẽ hỏi.  Người đàn ông từ từ trở ḿnh.  Chúa Giêsu mỉm cười với anh ta.

- “Tôi bị bệnh ho lao và sắp chết.  Tôi là người dân quê gốc Quảng B́nh.  Người ta đem tôi đến đây, nhưng nhà thương không nhận tôi v́ họ hết chỗ, như họ đă nói.”

- “Anh đau nặng lắm rồi, phải t́m giải pháp lập tức.” Nói đoạn Chúa chạy vào pḥng cấp cứu và gọi bác sĩ ? Pḥng đầy người ? Một bác sĩ trả lời: “Những ngày lễ lớn, chúng tôi chỉ có một bác sĩ trực thôi.  Đấy ông xem, tôi đầy công việc, tôi không thể nào ra được.”

 

Ngài trở ra ngoài đường, thấy một phụ nữ đi ngang qua, vội với hỏi cô ta có ở gần đây không.

- “Tôi trọ ngay góc đường,” người phụ nữ trả lời.

- “Ở đây có một người bệnh nặng, tôi xin phép được đưa ông về nhà cô ở trọ.  Trong bệnh viện, họ không đủ người chăm sóc.”

- “Nhưng tôi là gái giang hồ, tôi vừa ra khỏi nhà để đi làm!”

- “Không sao đâu, xin cô hăy nhanh tay.”  Đức Giêsu và cô gái khiêng bệnh nhân về nhà cô ta.  Sau vài phút đặt bệnh nhân trên giường, anh ta tắt hơi thở.  Chúa Giêsu vuốt mắt và hôn nhẹ trên má anh ta.

Ngài quay lại hỏi cô gái:

- “Tên cô là ǵ?”

- “Thúy,” người phụ nữ trả lời.

- “Cám ơn cô.  Niềm vui từ cử chỉ bác ái thật sự cao quư và không giống như những niềm vui khác, có phải vậy không, Thúy?” Nói đoạn Ngài ghi tên cô ta vào nhật kư và kiếu từ.

- “Chúa được sinh ra tại Belem, từ lâu lắm rồi ?” Ngài bắt đầu bài giảng lễ nửa đêm.  Chúa Giêsu mỉm cười khi nghĩ đến việc tham dự vào cuộc hy tế của chính ḿnh.  Ngài muốn tỏ bầy tên tuổi của ḿnh nhưng rồi lại thôi v́ sợ hỏng mọi việc.

- “Nhưng Chúa cũng sinh ra ngày hôm nay.” Ngài giảng tiếp,

- “Chúa sinh ra mỗi ngày, trong nhà của các bạn, ngoài đường phố, ở nơi các bạn sống và làm việc.  Chỉ cần có một chút t́nh yêu có thể làm Chúa sinh ra ?” Nói đoạn, Ngài nh́n mọi người tham dự một cách tŕu mến.

- “Phúc thay cho các bạn, thành phần của cộng đoàn này, v́ tối nay, nhờ t́nh thương của các bạn, các bạn đă đem lại niềm hy vọng cho một phụ nữ đau khổ.  Chúa sinh ra trong bà bằng niềm tin hy vọng.” 

- “Phúc thay cho anh Khải; anh đă biết nh́n tôi với cái nh́n đầy t́nh người và đă cho tôi một vé xe.  Không gấp gáp, thật từ tốn, anh đă nh́n thấy sự luống cuống nơi tôi và anh đă giúp tôi.  Anh đă biết thương những người mà anh gặp với t́nh thương thân ái và chia sẻ.  Anh đă làm Chúa sinh ra trong tâm hồn của con người dưới h́nh thức của niềm vui và t́nh nhân loại.”

- “Phúc thay cho anh Phong, v́ trong cái nghèo nàn và cô đơn của anh, anh đă chia sẻ miếng bánh với tôi.  Phúc thay cho anh v́ anh đă không nguyền rủa những kẻ giết hại gia đ́nh anh, hay đă cho anh ta nghỉ việc.  V́ hiện tại anh đang sống trong t́nh yêu.  Anh đă ch́a tay ra, nhưng đă không chờ đợi ǵ cả, chỉ v́ thách đố sự b́nh tâm và giảm thiểu nỗi khao khát t́nh yêu và t́nh bạn khó dằn được.  Phúc thay cho anh, v́ trong một cuộc gặp gỡ phù du, anh đă chấp nhận một con người chỉ xin anh đón nhận họ một chút trong tâm hồn anh.”

- “ Phúc thay cho Thúy, đă nhận lời mời gọi của tôi và đă thay đổi cái giường đầy tội lỗi thành một nơi đầy th́nh thương thật sự.? Đối với Chúa, để sinh ra trong tâm hồn con người, không có nơi nào bẩn cả.”

- “Phúc thay những người đă gieo rắc t́nh thương trong ngày: v́ mầu nhiệm Giáng Sinh sẽ tiếp tục nhờ các bạn.  Bởi sự ân cần, ḷng thương hại, sự chia sẻ, các bạn đă đóng vai tṛ của Mẹ Maria và làm cho Chúa sinh ra nơi những người chung quanh các bạn.  Hăy làm như vậy mỗi ngày, hăy tốt lành, hăy dễ thương mỗi ngày, không chỉ một lần trong dịp Giánh Sinh mà thôi.”

Trong cộng đoàn bỗng nổi lên một tràng pháo tay dài và nồng nhiệt ?

Tiếng động ồn ào làm tôi thức dậy, tâm hồn tràn đầy niềm vui và giấc mơ đẹp vẫn c̣n bên tôi.  Đây là giấc mơ của tôi hay của Thiên Chúa? Nào ai biết? Dù sao, với Chúa giấc mơ hay sự thật cũng chỉ là một.  Từ giấc mơ đó, mỗi lần tôi đi ra ngoài đường, tôi để ư hơn những người mà tôi gặp: “Họ có thể mang bộ mặt của Chúa Giêsu!”

Như vậy, mỗi ngày có thể trở thành một đêm Giáng Sinh.

 

Gildo Dominici, SJ

Cảm hứng từ vở kịch “Dieu dans le metro” của David Ravelli, đăng trên tập san Gentes ở Rome.