ĐH 2003.04 | Họp Mặt Ban Phục Vụ 2003

 

Trang chính Bao DH 2003 2003-04
.

Màu Trăng Úa

h n h

 
  Khi tôi đến, cây phong nơi góc sân sau nhà chị LH lá đã vàng hết rồi.  Buổi sáng tôi dậy, qua khe bức màn sáo nơi cửa sổ là tôi thấy trọn vẹn cây phong lá vàng, (thật ra thì cũng chỉ có mình nó nơi khoảng sân sau đó).  Buổi sáng tôi đi, buổi tối tôi về.  Mỗi ngày lá một ít đi.  Cho đến hôm tôi rời, buổi sáng thứ hai, lá dưới đất đã nhiều hơn trên cành.  Gốc cây già đã khoe những cành khẳng khiu, cam chịu trong gió sớm.  Nắng vàng, màu nắng không rạng sáng nhưng ấm áp, nhảy múa trên những mái nhà còn ướt sương đêm.  Những chiếc lá phong vàng sót lại, đong đưa mình, rì rào như tỉ tê, tâm sự, bao giờ cho đến lượt được làm muối đất ướp mặn cho đời. Tôi chạnh lòng nhớ chiếc lá cuối cùng.  Chiếc lá cuối cùng được vẽ ra bên ngoài khung cửa hẹp để đem hy vọng đến nơi đã tuyệt vọng.

Ở đây, lá trên cành tuy ít hơn thảm lá dưới chân nhưng vẫn còn rất nhiều, là còn rất nhiều hy vọng ... Ai ơi! đừng tuyệt vọng.

Buổi tối khi về, hôm nào trời cũng khuya lắc khuya lơ.  Ánh trăng thượng tuần mờ ảo sau làn sương thu, bóng cây sừng sững, vươn những cánh tay cao vào trời đêm thăm thẳm có những đốm sao li ti, những linh hồn các thiên thần.  Và chỉ còn tiếng ve, đám lá rì rào những lời tình tự bài ca muôn trùng của đất trời.

Sau một ngày vui cười và suy niệm, tôi mang hết tâm tư đó vào lòng.  Mang những thao thức, băn khoăn, những mơ ước ngọt ngào sống động vào giấc ngủ. Tôi thấy tôi run rẩy vàsợ hãi, tôi chùn chân, phân vân khi phải bước ra khỏi cái bình an “đóng khung” của mình. Tôi thức giấc, nghe nhịp tim mình đập những nhịp hụt hẫng, lúc rời rạc, lúc quặn đau, lúc bình an êm đềm như áng mây một chiều thu hiền hoà nào rất xa xưa. Tôi chưa một lần sẵn sàng cho những tâm tình của ngày hôm nay.

...

 

Buổi chiều trong nhà nguyện

Hàng ghế trống chạy dài

Chúa buồn trên thánh giá

Lòng ơi! giọt thiết tha.

 

Ngôi nhà nguyện thật nhỏ

Ngọn nến trắng lung linh

Chuyên chở niềm hắt hiu

Chuyên chở buồn cô liêu

Vào đời Người bất tận.

 

Buổi chiều trong nhà nguyện

Vang vang lời kinh cầu

Chúa không trên thánh giá

Lòng ơi! giọt xót xa.

...

Bây giờ thì tôi đã xa rời nơi đó, mang theo nhiều hạnh phúc ... buồn.  Vùng trời Đông Bắc mùa thu sắp đi qua, mây nhẹ và rất cao.   Những chiếc lá màu tàn úa như cũng vươn lên một sức sống mãnh liệt còn lại.   Tôi nhủ lòng, tháng mười một, nhớ các linh hồn, sắp vào cuối năm.  Mong gió tháng mười hai mau về cho ấm tuổi, tôi nghe yêu thương trong lòng trào dâng.  Tôi đã được yêu thương rất nhiều.

Cô bạn của hơn phần tư thế kỷ trước đón tôi về nơi trồng cây tình yêu và vun xới những bông hoa hạnh phúc, “Lãnh Địa Đức Bà”, Maryland. Giúp nhau ôn những khuôn mặt tươi mát, nghịch ngợm của ngày xưa, áo trắng tan trường quấn bước đôi chân đã làm lòng ai ngơ ngẩn.  Bây giờ, ôi sao đau thương, ôi sao tan nát. Nghe lòng mắt mình cay, tôi cúi đầu nắm chặt bàn tay, cắn chặt đôi môi, cảm những móng tay bấu đau nơi lòng tay, răng cắn bờ môi nhức nhối.

Lạy Chúa, này mắt, này môi và trái tim hồng, con đây, xin Chúa hãy sử dụng ...

Đêm đã khuya,

màu trăng úa treo lửng lơ ngoài khung cửa,

cái màu,

ơi! sao quá lẻ loi.

 

hnh

Maryland 11/03/03