ĐH 2002.01  |  "Anh Em Là Muối Cho Đời.  Anh Em Là Ánh Sáng Cho Thế Gian."

 

Trang chính Bao DH 2002 2002-01
.

Ánh Đèn Leo Lét

Lê Dũng

 
  Vừa đi lễ về, mẹ tôi đẩy xe thuốc lá ra trước cửa nhà, tiếng cọt kẹt của chiếc xe và tiếng ken két của bánh xe nhỏ nghe đến rùng ḿnh, tiếng ken két làm tôi thức dậy mỗi buổi sáng. Tôi không biết mẹ tôi có thói quen đi lễ từ bao giờ, từ ngày tôi băt đầu học lớp một th́ đă thấy mẹ có thói quen đó. Nhờ tiếng ken két của chiếc xe mà tôi được no nê mỗi buổi sáng v́ phải dậy sớm để ăn cơm nguội c̣n dư lại tối qua.

Ngày tháng trôi qua, càng lớn tôi càng lêu lỏng. Tôi vui chơi la cà mỗi sáng Chúa nhật, tôi nhập bọn bắn bi hoặc chia phe chơi tṛ bịt mắt bắt dê mỗi buổi lễ. Tôi luôn luôn làm chia trí những người tham dự Thánh lễ. Cuối cùng chuyện phá phách và trốn lễ Chủ Nhật đến tai mẹ tôi.

Mẹ tôi vung cây roi lên không rồi quất tới tấp, vừa đánh vừa nói lớn, tiếng của bà rít qua hai hàm răng nghe đến rùng ḿnh. Phần tôi càng bị đánh tôi càng hét, tiếng hét như muốn minh oan. Tiếng hét của tôi làm rung động cả xóm, mọi người chạy đến t́m hiểu chuyện ǵ xảy ra. Một vài người nhào vô cố ngăn mẹ tôi lại. Trước khi ngừng tay, mẹ tôi c̣n quất thêm mấy cái cho nhớ đời, c̣n tôi th́ tiếp tục hét to lên để giữ mọi người lại. Tay và mông tôi bầm tím sau mỗi trận đ̣n, và những trận đ̣n đó tiếp tục như cơm bữa mỗi ngày Chúa nhật.

Chưa bao giờ tôi thấy mẹ tôi dữ bằng những lúc tôi bị đánh. Sau những trận đ̣n mẹ tôi lại đẩy xe thuốc lá ra trước cửa nhà, vừa ngồi vừa lẩm bẩm đọc kinh. Mẹ tôi đọc kinh không biết mệt, không biết chán, đọc từ lúc tờ mờ sáng sau thánh lễ cho đến khi con đường không c̣n bóng ai.

”Dậy! dậy!”

Tiếng mẹ tôi vang lên đánh tan đêm tối, vừa lắc mạnh tay tôi, mẹ tôi vừa răn đe:

”Mày không dậy đi lễ tao đánh mày nhừ xương!”

Và tôi lồm cồm ḅ dậy đi đến nhà thờ.

Và từ từ những hàng ghế đầu gần bàn thánh trở thành chổ ngồi quen thuộc...

Sau những năm dài sốt sắng đọc kinh, tham dự Thánh lễ Chúa nhật, và những chuổi kinh bên cạnh tủ thuốc lá trong ánh đèn dầu leo lét, Chúa đă nhậm lời mẹ tôi. Gia đ́nh tôi được định cư nơi xứ người. Nếu không có sự kiên tŕ của mẹ tôi, chắc tôi không biết đến Chúa. Mỗi lần gặp khó khăn trong cuộc sống tôi luôn chạy đến Ngài, mong Ngài che chở ủi an. Tôi như được sinh ra và được dẫn dắt bởi mẹ tôi đến với đức tin như ngọn đèn dầu leo lét cháy trong đêm tối.